Món quà Giáng Sinh

479

Người ta nói rằng có quá nhiều bạn bè đôi khi cũng gây phiền phức, và điều đó xảy ra trong trường hợp của tôi.

Một tuần lễ nữa là đến Giáng Sinh rồi, thế mà tên năm người thân trong danh sách của tôi vẫn chưa được tôi mua quà. Bởi vì bạn tin được không, trong túi tôi chỉ còn đúng ba đôla! Làm sao tôi mở miệng nói với ba mẹ tôi và ba người bạn của tôi rằng tôi chỉ có thể chi cho mỗi người sáu mươi xu thôi?

Tôi đề nghị với Joanie, bạn thân của tôi:

– Năm nay tụi mình nên đặt ra giới hạn cho từng món quà đi.

Joanie đồng ý ngay:

– Hay đấy. THế thì mỗi món không được quá năm đôla nhé?

Tôi cảm thấy mình đúng là “trùm sò” khi kỳ kèo với nó:

– Nếu mỗi món không được quá sáu mươi xu thì cậu nghĩ sao?

Joanie mỉm cười:

– Mình cho rằng đây là lúc mình cần phải nhấn mạnh: quà cáp không quan trọng, chỉ có tình cảm mới quan trọng. Nhưng đừng trách mình nếu cậu sẽ nhận toàn là kẹo cao su!

Hoàn toàn không dễ dàng khi tôi cần lựa mua mỗi món quà với giá sáu mươi xu. Cho nên nó phải là những món quà nhỏ xíu với ý tưởng rất lớn lao. Chưa bao giờ tôi mất nhiều thời gian cho công việc suy nghĩ này, làm sao để tặng quà cho đúng người.

Cuối cùng, ngày Giánh Sinh cũng tới. Tôi lo lắng lắm, không biết người ta sẽ nghĩ gì sau khi nhận món quà “rẻ tiền” của tôi.

Tôi tặng mẹ một cây nến thơm cùng với dòng chữ “Mẹ là ánh sáng rực rỡ nhất trong đời con.” Mẹ tôi suýt khóc khi đọc hàng chữ đó.

Tôi tặng anh tôi một cây thước gỗ. Trên mặt sau cây thước, tôi viết “Trên đời này, không người anh trai nào có thể so sánh được với anh”. Anh tôi tặng lại tôi gói đường với dòng chữ “Em thật ngọt ngào”. Tôi xúc động lắm. Anh tôi chưa từng nói câu đó với tôi bao giờ.

Phần Joanie, tôi sơn phết một đôi giày cũ, đính những bông hoa ép khô lên trên đó và kèm theo mảnh giấy nhỏ viết rằng “Không ai có thể chất đầy đôi giày của cậu.” Nó tặng lại tôi một cái lông gà và một băng cá nhân. Nó nói rằng tôi thường cù lét vào sườn nó, làm nó cười lăn lộn cho tới khi nó bị xốc hông.

Và hai người bạn kia, một đứa thì tôi tặng cây quạt giấy, và viết trên đó hàng chữ “Mình là một fan cuồng nhiệt nhất của cậu.” Còn đứa kia, tôi tặng cái máy tính giá một đôla và viết “Bạn luôn có thể tin cậy nơi mình.” Tụi nó tặng lại tôi một cái móng ngựa rỉ sét để lấy hên, và một bó que được cột chặt bằng sợi dây đỏ, bởi vì “bạn bè phải luôn sát cánh bên nhau”.

Trong mùa Giáng Sinh năm đó, những món quà “rẻ tiền” là thứ mà tôi nhớ nhất. Anh tôi nghĩ rằng tôi ngọt ngào. Mẹ tôi biết bà ấy là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi. Joanie nghĩ tôi luôn làm nó tức cười – và điều đó thật cần thiết, vì ba nó mới bỏ đi và nó nhớ ba nó lắm.

Trước Giáng Sinh, tôi lo mình không có đủ tiền mua quà cho mọi người, thế mà tôi vẫn mua đủ và còn dư lại những hai mươi xu! Giờ đây, chúng tôi thường nhắc lại những món quà “rẻ tiền” đó, giá cả chỉ tính bằng vài chục xu, nhưng chúng tôi thật sự thổ lộ tình cảm ra cho nhau biết.

Trên kệ sách, tôi còn giữ lại một gói đường, một cái lông gà, một móng ngựa và một bó que… Và chúng hoàn toàn vô giá.

Storm Stafford