Mắt đền mắt răng đền răng

1851

Một người thợ xây đang ở trên giàn giáo cao bị xẩy chân rơi xuống, chẳng may trúng phải một người dang đi bộ ngang qua phía dưới. Điều oái oăm là anh thợ chỉ bị xây xát qua loa, còn người khách bộ hành thì bị chấn thương nặng, hôn mê rồi chết khi đưa vào bệnh viện. .

Chiếu theo luật “Mắt đền mắt  Răng đền răng”của miền này, gia đình nạn nhân đưa nội vụ ra tòa đòi anh thợ phải đền mạng. Vị quan tòa vốn từ lâu đã thấy những cái vô lý trong bộ luật địa phương, nhưng truyền thống và hủ tục xưa rất khó thay đổi. Cuối cùng, để cứu người thợ xây oan ức, ông tuyên bố:

– Việc gia đình nạn nhân đòi mạng người thờ xây theo truyền thống là chính đáng, và tôi thấy phải nói  rõ rằng: Nếu anh ta đã giết  người nhà của các ông bằng cách nào, thì các ông cũng phải giết anh ta đúng bằng cách ấy, nghĩa là một người trong gia đình các ông phải trèo lên giàn giáo, nhẩy xuống đúng vào đầu anh thợ xây đang đi phía dưới. 

Nghe tòa phán xử, bên gia đình kiện cáo bèn vội vàng xin bãi nại. Anh thợ xây được tha bổng.

Sau đó, nhận thức được sự tàn nhẫn phi lý và mù quáng của bộ luật địa phương mình, dân trong vùng quyết định loại bỏ hằn tính cách “mắt đền mắt răng đền răng” trong quan hệ xử thế giữa con người với nhau.

38“Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Mắt đền mắt, răng đền răng. 39Còn Thầy, Thầy bảo anh em: đừng chống cự người ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ cả má bên trái ra nữa. Mtt.5.38,39