Lời Chúa ngày 14-07-2019

13

CHÚA NHẬT TUẦN 15 TN – C
HÃY LÀM Y NHƯ VẬY

Đức Giê-su bảo: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy.” (Lc 10,37)

Suy niệm: Xét về mặt lý thuyết thì thầy thông luật đã trả lời rất rành rẽ: muốn được sống đời đời phải mến Chúa hết lòng và yêu người thân cận như chính mình. Thế nhưng đi vào thực tế thì không đơn giản: Nhưng ai là người thân cận của tôi mới được chứ?! Bằng một câu chuyện minh hoạ Chúa Giê-su cho thấy người thân cận mà tôi phải yêu thương không được xét theo tiêu chuẩn “nhất thân nhì thế,” cũng không phải là người có thể “bánh ít cho đi, bánh qui cho lại”. Đó có thể là một người hoàn toàn xa lạ, thậm chí đối nghịch với ta – điều đó không quan trọng – nhưng chắc chắn đó là người đang cần được cảm thông chia sẻ hic et nunc (ở đây và ngay bây giờ), là người cô thân cô thế không có khả năng đền ơn đáp nghĩa. Thậm chí, yêu người còn là việc ưu tiên trên cả việc thờ phượng Thiên Chúa nữa, và phải xắn tay áo lăn xả vào hành động cụ thể với tất cả mọi hệ luỵ phiền toái chứ không chỉ đứng bên lề bàn góp lý thuyết suông. Câu chuyện minh hoạ đã rõ, chỉ còn mỗi một việc: “Hãy đi và làm y như vậy.”

Mời Bạn: Yêu người một cách vô danh (như: cứu trợ bão lụt, quyên góp từ thiện…) xem ra gọn nhẹ dễ làm hơn yêu người cách cụ thể (ăn nói tử tế, phục vụ cách vui vẻ với những người trong gia đình của bạn…). Cả hai trường hợp đều là bác ái, nhưng trường hợp sau xem ra giống hơn với mẫu “người thân cận” mà Chúa mô tả, phải không bạn?

Sống Lời Chúa: Thực hành bác ái như câu tục ngữ sau đây đề nghị: “Charity begins at home” (Đức bác ái bắt đầu từ nhà mình trước).

Cầu nguyện: Đọc kinh Kính Mến. Hoặc hát “Đâu có tình yêu thương”.

Ngày 14 Tháng Bảy

Thánh Camillô Lellis, Linh Mục Lập Dòng (1550-1614)

Thánh Camillô sinh năm 1550, tại Bucchianicô, thuộc giáo phận Chieti, trong một gia đình quyền quý miền Lellis. Thời niên thiếu, ngài gia nhập quân đội và bắt đầu đua đòi ăn chơi phóng túng. Từ năm 20 đến năm 25 tuổi, ngài đã sống một quãng đờ sa đọa. Kết cuộc ngài phải vào nằm bệnh viện Thánh Giacôbê tại Rôma. Những đau khổ rên xiết của các bệnh nhân đã khiến ngài xúc động sâu xa. Lời Chúa Giêsu như còn vang dội bên tai ngài: “Ta đau yếu và các con đã thăm viếng”. Những lời đó đã thắp lên trong tim ngài một ngọn lửa yêu thương đối với người đau khổ. Bởi đó ngài đã tình nguyện giúp việc tại bệnh viện và xin gia nhập dòng Phanxicô. Ðã hai lần xin xuất tu nhưng cả hai lần ngài đều xin nhập lại, và được chấp thuận. Cuối cùng, ngài thụ phong linh mục để giúp đỡ những kẻ bệnh tật (1582). Do lời khấn thứ 4 rất nghiêm khắc, người tu sĩ buộc phải dấn thân hoàn toàn cho bệnh nhân bất chấp bệnh truyền nhiễm, vì đó là tiếng mời gọi của lòng nhân từ Chúa.

Mặc dầu những cơn bệnh nhức đầu, đau bao tử, lở loét luôn hành hạ, ngài vẫn rảo qua các phòng để chăm sóc bệnh nhân. Ngài vẫn vui vẻ chịu đựng nhiều điều tủi nhục, ngài thường nói: “Tôi hằng ước ao có một trái tim rộng lớn như thế giới”.

Ngài qua đời vào ngày 14/7/1614. Ðức Giáo Hoàng Lêô XIII phong ngài lên bậc Hiển Thánh và đặt ngài làm đấng bảo trợ các bệnh viện và người ốm đau.