Hy vọng

460

* Phaolô trồng Apollô lưới, Thiên Chúa cho có kết quả (ĐHV 113)

* Chúa “dắt con trên đường, để con ra đi, và thu được nhiều hoa trái: đường ấy là “đường hy vọng”, vì “ vì đẹp như hy vọng”. Sao không hy vọng khi con đi với Chúa Giêsu, khi con về cùng Đức Chúa Cha? (ĐHV 1)

Năm 1943, cô Chiara Lubich đã khởi xướng phong trào Focolare với lý tưởng “Hiệp nhất tất cả mọi thành phần của Nhiệm Thể Chúa Kitô”.

Chiara lúc ấy là một cô gái trẻ, vừa tròn 18 tuổi. Tuy nhiên cô đã có một đời nội tâm sâu xa, yêu thích sống gần Thiên Chúa. Một lần nọ, mẹ sai cô đi mua sữa cho em, cô vui vẻ làm công việc với tinh thần vui tươi, hăng hái. Trên đường đi, cô cảm thấy dường như đã tìm được ơn gọi của mình là hoạt động bác ái giữa những người cùng khổ. Lúc đó cô đang điều khiển một nhóm Công giáo Tiến hành. Sau chuyến đi dự khóa hội thảo tại Loretto, Chiara đã quyết tâm: theo Chúa bằng cách sống ba lời khuyên Phúc âm: khó nghèo, khiết tịnh và vâng phục.

Thế chiến Thứ hai bùng nổ, Chiara vẫn ở lại Trento để phục vụ các nạn nhân chiến cuộc. Tình yêu của cô đối với tha nhân đã quyến rũ nhiều thiếu nữ khác cùng sống lý tưởng Bác ái Hiệp nhất, thấy Chúa trong tha nhân, nhất là trong những người bi đời bỏ rơi và xua đuổi… Và nếp sống ấy đã vượt ra khỏi ranh giới thành phố Trento.

Vào một ngày nọ, giữa nărn 1948, một thanh niên 20 tuổi chuyên viên điện, đến sửa điện tại nhà của các cô. Nghe các cô nói về Thiên Chúa và về kinh nghiệm sống, anh thích thú và muốn nghe mãi. Lúc xong việc, thay vì nhận tiền công, anh ta lại xin được trở thành Focolarinô, vì nghe thấy một tiếng thiêng liêng gọi anh sống đời sống đó. Rồi một kỹ sư nữa cũng đến xin gia nhập. Thế là “tổ nam’ Focolare được thành hình. Trụ sở đầu tiên của Tổ là một chỗ nuôi gà vịt được sửa lại. Ngày kia, có một linh mục đến gặp hai anh. Thấy hai anh sống trong chuồng gà, ngài chê là điên loạn. Các anh trả lời: “Chúng con điên vì tình yêu Thiên Chúa. Thiên Chúa cũng điên”.

Ngày nay, phong trào đã bành trướng khắp thế giới.

Năm 1977, chị Chiara Lubich dược giải thưởng quốc tế Templeton về tôn giáo trao tặng tại Luân đôn. Chị thường nói: “Chúng tôi lên tiếng để la lớn cho thế giới một lời: Thiên Chúa”.

SHARE
Previous articleBầu trời bé nhỏ
Next articleCầu nguyện