Dung mạo hoàng đế

590

Ngày kia, vị Hoàng đế nọ tập trung các nghệ nhân trong vương quốc của mình lại và tổ chức một cuộc thi đua. Đề tài của cuộc thi là:  Mô tả dung mạo của Hoàng đế.

Khi thời gian ấn định đã đến, hoàng đế ra lệnh cho các nghệ sĩ trưng bầy các tác phẩm của họ. Hoàng đế trầm trồ ca ngợi bức chân dung của mình do các hoạ sĩ Ấn Độ vẽ. Khi đến pho tượng của người Ai Cập và các mô hình của người Arménie, hoàng đế càng tỏ ra thán phục hơn. Sau sùng, khi đến gian phòng trưng bày của người Hy lạp, hoàng đế chỉ thấy vỏn vẹn một bức tường bằng cẩm thạch, nhưng mặt tường được đánh bóng đến độ nhìn vào đó, hoàng đế thấy hiện nguyên hình khuôn mặt của chính mình. Và đoàn đoạt giải chính là người Hy Lạp này, bởi vì đây là quan niệm của họ; Chỉ có hoàng đế mới có thể hoạ được chính khuôn mặt của mình!

   Hoạ lại khuôn mặt của Đức Kitô , đó là mục đích của Giáo hội. Và như nhà danh hoạ kiêm điêu khắc Michel Angelo đã nói: “Để tạo một bức tượng, điều quan trọng chính là những gì phải được gọt bỏ! “

Muốn hoạ lại được khuôn mặt của Đức Kitô, Giáo hội phải đánh bóng bức tường khuôn mặt của mình và loại bỏ đi những gì còn sần sùi, thừa thãi! Và một khi đã trở nên sáng bóng như một tấm gương, tâm hồn ta sẽ tiếp nhận được khuôn mặt rạng ngời của chúa. Từ tấm gương linh hồn, dung nhan Chúa sẽ giãi sáng qua mọi hành vi của đời sống chúng ta.

Thật ra, không phải chúng ta hoạ lại khuôn mặt chúa Kitô, mà Ngài hoạ nên khuôn mặt của Ngài nơi chúng ta với những đường nét mà chỉ Ngài mới biết đích thực là của Ngài.  Bổn phận của ta là hiến dâng trọn vẹn con người và cuộc sống ta như một phiến đá cẩm thạch trong tay Ngài rồi tận lực cộng tác vào công trình của Ngài. Phiến đá của ta càng được mài bóng, dung nhan của Chúa Kitô càng tỏ hiện sáng ngời.”

Sưu tầm

SHARE
Previous articleChữ nhẫn
Next articleĐánh gía kẻ khác