Du lịch

776

Ngày xưa có một người, đối với cuộc sống cá nhân của mình trong nhiều năm nay không biến đổi chút nào cả thì cảm thấy chán nản vô cùng, cho nên có một hôm, anh quyết định rời bỏ cố hương, thôn làng mà nhiều đời đã cư ngụ để đi đến thành phố huyền ảo tìm cuộc sống tốt đẹp hơn. Anh tin tưởng ở đó nhất định sẽ có một cuộc sống rõ ràng khác bây giờ, hoàn toàn mới tinh và dạt dào hứng thú đang đợi anh, vì vậy mà anh ra đi.

Đi được mấy ngày, anh tiến vào một khu rừng sâu, buổi tối trước khi chuẩn bị đi ngủ anh đã lấy đôi giày làm phương hướng, nửa đêm xuất hiện một động vật đùa giỡn với chiếc giày của anh, đem mỏ nhọn của giày bỏ ngược về hướng khác. Sáng sớm ngày hôm sau, sau khi anh thức dậy và vui vẻ mang giày vào, tiếp tục đi về phía thành phố huyền ảo. Đi được mấy ngày, anh đã đến thành phố huyền ảo, thành phố nầy khá nhỏ so với sự tưởng tượng của anh, vả lại trên thực tế, nhìn nó rất là quen mắt. Thậm chí anh phát hiện có một dãy phố rất giống dãy phố mà anh đã ở, nó giống nhau như đúc. Anh gõ một tấm cánh cửa quen quen, và ở đây gặp được một gia đình mà người thì rất quen, sau đó thì vui vẻ ở lại cho đến suốt đời. William Bausch

Sau năm 1975, người ta từ miền Bắc, miền Trung di dân vào miền Nam làm ăn sinh sống, có người thành đạt lớn, có người vùi thân nơi đất khách quê người mà kiếp nghèo cũng vẫn nghèo, nhưng cũng có người trở lại quê cũ để có chết thì chết nơi quê cha đất tổ.

Trần gian là đời tạm, mọi người đều biết như thế.

Thiên đàng là quê thật, mọi người đều hiểu như thế.

Quê thật được bắt đầu từ đời tạm, không có đời tạm thì cũng chẳng có quê thật, nhưng để được ở trong quê thật thì ngay từ trong đời tạm nầy ta phải cảm nghiệm được hạnh phúc ngọt ngào của tình yêu thương đồng loại mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình (Lc 10, 27b). Đó là “giấy phép” để vào cửa quê thật đời đời hưởng hạnh phúc với Thiên Chúa.