Đổi giọng

538

Khi Napoléon còn là ông trời con ở bầu trời Au, các báo cáo viết về ông đều xưng hô Đại tướng hoặc hoàng đế. Nhưng khi ông thất bại và bị giam ở đảo Elbe, chính những báo đó lại không tiếc lời chửi rủa và gọi là chuyên chế, độc tài, khát máu, kiêu ngạo. Khi nghe tin ông đã trốn thoát khỏi Elbe đổ bộ lên Marseille và họ tin chắc ông không thể thành công, các báo đó đưa tin bằng chữ lớn: ”Con quái vật, đứa sát nhân đã đổ bộ”. Đến sau, thấy ông đã thành công và đến gần thành Bordeaux, họ bắt đầu dịu giọng và tỏ ra lịch sự hơn, không gọi ông bằng con quái vật, đứa sát nhân, mà gọi là Bonaparte.

Nhưng khi thấy quân ông đã kéo đến gần thành Paris và hầu chắc có thể củng cố được điạ vị, họ không gọi xách mé là Bonaparte, mà đưa tin bằng chữ lớn ở trang đầu rằng: hoàng đế sắp tới nơi.

Đám đông

– Lúc đầu quát nạt anh mù, bảo anh im. Họ tưởng làm như thế là vừa lòng Chúa Giêsu (vì Chúa Giêsu khỏi bị quấy rối khi đang bận đi đường).

– Mc 10,49 cho biết thêm: Khi Chúa Giêsu cho gọi anh đến thì dân chúng khuyến khích anh: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Ngài gọi anh đấy!”

– Sau khi anh khỏi bệnh, họ “cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa.”

Thật ngược đời: ở giữa đám đông những người sáng mắt rầm rộ đi theo Đức Giêsu, anh mù là người duy nhất tỏ ra nhìn rõ, anh có thể nhận ra Đấng đang đi qua là “Con vua Đavít”, Đấng Mêsia mọi người hằng trông đợi, và anh đã lớn tiếng hô lên.

Người ta nạt nộ bảo anh im đi – vì họ nghĩ rằng để cho anh mù quấy rầy Đức Giêsu trên đường là điều không nên – nhưng anh càng kêu lớn hơn: “Lạy Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!” cho đến khi Đức Giêsu dừng lại và bảo người ta: “Gọi anh ta lại đây”, thì người ta mới để ý đến người tàn tật khốn khổ đang la lối này. Sứ điệp được chuyền đi ngay lập tức: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy” Đức Giêsu giúp anh lột bỏ được tình trạng bất động của người chết.

Tiếng gọi của Chúa có kết quả liền: người mù liền vất bỏ áo choàng lại (áo choàng mà anh dùng để đựng đồ xin được) đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giêsu. J.Hervieux giải thích. “Những chi tiết này thật là lạ lùng. Mọi sự xảy đến dường như Batimê không còn mù nữa. Khi vật bỏ áo choàng, anh cũng vất bỏ luôn tình trạng bị loại trừ. Cái áo choàng là vật duy nhất mà người nghèo sở hữu. Vất bỏ nó, Batimê đã thực hiện điều mà Đức Giêsu đã không làm được với chàng thanh niên giàu có; anh đã bỏ mọi sự mà đi theo Chúa. Đi theo cách nào? Anh nhảy lên, đứng phắt dậy. Cú nhảy trong đêm tối là cú nhảy đức tin vì một anh vẫn còn mù.

“Rabbôni, thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được!”. Anh mù đáp lại câu hỏi của Chúa, cũng là câu mà Chúa đã hỏi hai người con ông Giêbêđê: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?”. Đàng sau khát vọng được nhìn thấy, Đức Giêsu đã nhận ra nơi anh đức tin khát vọng được biết nhiều hơn về Đấng Mêsia, được nhìn thấy thực tại tối hậu ẩn sau dáng vẻ bên ngoài. Người ăn xin tàn tật không những được chữa lành, mà còn được cứu nhờ đức tin. “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh”. Từ nay, anh nhìn thấy, không chỉ bằng con mắt xác thịt, mà còn bằng ánh mắt đức tin. Đó là tấm gương cho các môn đệ, đó là tấm gương cho người đã được thánh tẩy, được soi sáng nhờ gặp gỡ Đức Giêsu Kitô. Anh đi theo Người trên con đường Người đi. Con đường lên Giêrusalem. Con đường dẫn đến thập giá.

SHARE
Previous articleKẻ ngỗ nghịch
Next articleChiến tranh