Công dã tràng

375

“Ví như Chúa chẳng xây nhà

Thợ nề vất vả cũng là uổng công

Thành kia mà Chúa không phòng giữ

Uổng công người trấn thủ canh đêm” (Tv 126,1)

Trong cuốn Ông Già và Biển Cả, nhà văn Éc-nét Hê-minh-uê kể lại cuộc tranh đấu uổng công của một lão ngư phủ người Cu-ba tên là Xăng-ti-a-gô với biển sâu. Ông ròng rã lao động trên biển 84 ngày, và 84 ngày đều trở về tay không! Sau cùng, ông câu được một con cá kình rất lớn. Con cá khỏe đến nỗi nó kéo miết thuyền của ông suốt hai ngày đêm. Khi con cá thấm mệt, ông tìm cách kéo nó vào mạn thuyền, quãng cách vừa tầm để phóng lao.

Bắt được cá, nhưng cá lại quá lớn, không bỏ vào khoang thuyền, lão ngư phủ phải cột nó bên mạn thuyền và kéo trôi về bến. Ông lão nhẩm tính: với con cá lớn này, ít ra ông cũng sống qua mùa đông băng giá!

Nhưng dọc đường, lũ cá mập đánh được hơi, xúm vào rỉa thịt. Lão Xăng-ti-a-gô không có cách nào đuổi được chúng! Lão hối hả chèo cho mau về đến bến. Khi về đến nơi, con cá to là thế, mà chỉ còn cái đầu và bộ xương thôi!

Câu truyện trên có ý nói rằng: Nhiều người khi về đến bến đời đời, cứ yên trí là mình có “chiến lợi phẩm”, có của quí báu, có công nghiệp… để lên bến. Nhưng khi tới bến, té ra chẳng có gì ngoài bộ xương của những ước mơ!

Khác hẳn với truyện này là mẻ lưới gần hai ngàn năm trước đây, lúc Chúa Giê-su bảo các tông đồ: “Hãy thả lưới”, các ông đã nghe theo lời Người, dù trước đó, các ông đã vất vả suốt đêm mà chẳng được gì. Kết quả là một mẻ lưới nhiều đến nỗi muốn chìm thuyền! Sự khác biệt của chuyến đánh cá sau là việc làm với Chúa và vì Chúa.

Người nào khi chết chỉ có bộ xương gồm toàn ước mơ của mình, thì không phải là làm việc cho Chúa Ki-tô.

“Việc chúng con làm xin Người củng cố

Xin Người củng cố sự nghiệp tay chúng con làm” (Tv 71)

“Không có Thầy chúng con chẳng làm gì được” (Ga 15,5)

Sưu tầm