Con sếu

1022

Truyện ngụ ngôn về con giang và con sếu. Con giang mỹ miều đậu ở bờ ao, gần con sếu đang lội mò ốc. Sếu nhìn giang một lúc bằng cặp mắt lạ lùng, bỡ ngỡ, rồi hỏi:

– Anh ở đâu đến ?

– Tôi từ thiên đàng xuống đây.

– Thiên đàng ở đâu ?

– Anh không hề nghe nói về thiên đàng sao ?

Đoạn con chim mỹ miều bắt đầu giải tỏ vẻ cao sang của thành phố đời đời. Nào cửa bằng vàng, cửa và vách làm bằng đá quí, nào sông nước hằng sống trong như pha lê, trên bờ mọc cây trổ lá chữa lành muôn dân. Đang dùng những danh từ hùng hồn, cố mô tả những người ở thượng giới, nhưng chẳng gợi cho Sếu ham thích nơi ấy chút nào. Rút cục Sếu hỏi:

– Thiên đàng có ốc không ?

– Ốc à ! Không ! Chắc hẳn không có.

Cứ mò mẫm theo dọc bờ ao bùn lầy, Sếu nói:

– Vậy anh cứ ở thiên đàng. Tôi muốn ăn ốc.

Sống giữa thế gian, chúng ta “ái mộ những sự trên trời” như lời cầu xin: “Thứ năm thì ngắm, Ðức Chúa Giêsu lên trời. Ta hãy xin cho được ái mộ những sự trên trời”. Nhưng vẻ đẹp trên trời là vẻ đẹp của tâm hồn, tình yêu Thiên Chúa và tha nhân, vẻ đẹp nghèo khó Phúc Âm, khiêm nhường, đơn sơ, thanh tịnh. Đây là vẻ đẹp và sự quyến rũ của nhân đức, một vẻ đẹp hoàn toàn khác với những vẻ đẹp và sự quyến rũ thuộc trái đất. Nhiều người đã bỏ ra hằng trăm, hàng ngàn, hàng vạn Mỹ kim để làm đẹp, để khoa trương sự giàu có và để được người khác ca tụng. Nhiều người không sợ trải qua những cuộc giải phẫu nguy hiểm, đau đớn cốt sao để thấy mình đẹp hơn, để thấy mình hơn người khác. Nhiều người đã sẵn sàng chấp nhận những thách đố lớn lao để chạy đua vào những chiếc ghế quyền lực. Nhưng ít ai bỏ ra một giờ, một ngày, một tuần, một tháng, hoặc một năm để lo tu sửa và chỉnh trang lại vẻ đẹp của tâm hồn.

SHARE
Previous articleNgười lính gác
Next articleCó những điều em ghét