Con người siêu việt

570

Webster, lúc trên đỉnh vinh quang được mời dự một buổi sinh hoạt của các văn nhân.Trong bữa ăn, câu chuyện lan man chuyển sang đề tài tôn giáo. Webster thành thật nhìn nhận là ông tin vào thần tính của Đức Kitô cũng như sự lệ thuộc của ông vào công trình cứu chuộc của Ngài. Một người hỏi:

– Thưa ngài, ngài hiểu thế nào về chuyện đức Kitô vừa là Chúa vừa là người?

Webster mau mắn trả lời:

– Thưa ông, tôi không hiểu. Nếu tôi hiểu Ngài thì Ngài đâu có gì cao cả hơn tôi. Tôi cảm thấy mình cần có một Thiên Chúa siêu việt con người.

Siêu việt tính của biến cố phục sinh

“Thật vậy, không ai chứng kiến tận mắt chính biến cố phục sinh và không một tác giả sách Tin Mừng nào mô tả biến cố đó. Không ai có thể nói sự phục sinh đã xẩy ra về mặt thể lý như thế nào. Bản chất thâm sâu nhất của biến cố đó, tức là sự chuyển qua một cuộc sống khác, lại càng khó nhận biết bằng giác quan. Sự Phục Sinh, một biến cố lịch sử có thể được xác nhận bằng dấu chỉ là ngôi một trống và bằng thực tại là những lần gặp gỡ của các Tông đồ với Đức Kitô Phục Sinh, vẫn mãi nằm trong trung tâm của mầu nhiệm đức tin, vì biến cố đó siêu việt và vượt hẳn trên lịch sử”. Hiển nhiên, việc Chúa Giêsu phục sinh không phải chỉ là trở lại sự sống trần thế – sự sống của thân xác – như những người đã chết mà Ngài làm cho sống lại trong thời gian sứ vụ công khai của Ngài: cho con gái viên sĩ quan sống lại (Mt 9, 23-25), cho thanh niên con bà góa thành Naim sống lại (Lc 7, 11-16), và nhất là cho Lazarô đã chết được bốn ngày, đã chôn trong mồ, đã có mùi, cũng được sống lại (Ga 11, 39-45). Những người này sống lại là nhờ quyền năng của Đức Giêsu, nhưng sau một thời gian họ lại chết. Còn “sự sống của Đấng Phục Sinh không còn thuộc bình diện của “Bios”, không còn thuộc trật tự của sự sống tự nhiên (bio-logique) vốn chi phối lên cuộc sinh tử của con người trong lịch sử, nhưng là bình diện của “Zoë”, bình diện của sự sống mới mẻ, khác biệt và vĩnh viễn. Một sự sống siêu vượt lãnh vực của “Bios” vốn là lãnh vực của sự chết, nhờ bởi một quyền lực mạnh hơn cả sự chết. Các trình thuật của Tân Ước về sự phục sinh cho thấy rõ điều đó: sự sống của Đấng Phục Sinh không còn nằm trong lãnh vực của Bios, của sự sống tự nhiên, nhưng vượt ra ngoài và vượt lên trên lãnh vực đó”. Đức Giêsu “đã phục sinh để đi vào sự sống vĩnh viễn, không còn lệ thuộc vào các quy luật sinh hoá nữa và như vậy thoát khỏi móng vuốt của tử thần. Ngài bước vào cõi vĩnh cửu mà tình yêu đem lại”.Sự phục sinh của Đức Giêsu Kitô được diễn tả với những từ ngữ như: sự tôn vinh (Ga 12,23; 17,1; Cv 3,13), trở về với Chúa Cha (Ga 13,13; 20,17), ngự bên hữu Chúa Cha (Cv 5,31; Rm 8,34; Col 3,1), được siêu tôn là Đức Chúa (Cv 2,33.26; Pl 2,9), được đặt làm Chủ tể muôn loài thụ sinh (Cv 10,42; Rm 14,9; Kh 1,18). Nói cách khác, căn tính của đức Kitô được biểu lộ hoàn toàn nơi sự Phục sinh.

Như vậy, việc Đức Giêsu Kitô phục sinh là một biến cố vượt quá chiều kích thuần túy lịch sử. Đó là một biến cố thuộc về phạm vi siêu lịch sử, và vì thế không lệ thuộc các tiêu chuẩn về quan sát dựa vào thực nghiệm giản dị của loài người. “Một biến cố không xẩy ra trong lịch sử, cũng chẳng thuộc về lịch sử, nhưng đã xẩy ra phía ‘bên kia’ của lịch sử, của tấm thảm lịch sử. Điều đã xẩy đến cho Đức Giêsu thì không thể biết được, nhưng lịch sử có thể biết được những gì đã xảy ra cho các môn đồ, và làm cho các vị hiểu đó là do tác động của ‘Đức Kitô phục sinh’ tạo nên”

SHARE
Previous articleThế nào là tình yêu
Next articleTình yêu tha thứ