Cơn mưa

595

Bên vỉa hè của một cửa hàng tạp hóa có một cô bé độ sáu tuổi với đôi mắt đen lánh, tóc thẳng dài ngang vai, gương mặt thật đơn sơ và ngây thơ, đang cùng đứng với mẹ .

Trời ngoài đang mưa như thác đổ. Những hạt mưa đang quá vội vàng muốn được đụng mặt đất như không có thời giờ để rớt xuống mái hiên để trào ra như bao nhiêu hạt mưa khác.

Có rất nhiều người đang đứng trú mưa dưới mái hiên ấy. Kẻ thì kiên nhẫn chờ mưa tạnh, người thì bực bội vì trời mưa bất chợt làm trễ nải công việc trong ngày. Riêng tôi, tôi rất thích trời mưa. Những giọt nước mưa không ngừng tuôn làm tôi cảm thấy bị thôi miên.

Một giọng ngọt ngào bé bỏng chợt làm tôi tỉnh giấc:

– Mẹ ơi, mình chạy qua mưa để vào xe mẹ nhé.

Người mẹ giật mình:

– Sao, con nói gì?

– “Mình chạy qua mưa mẹ nhé”, cô bé lập lại.

– Trời đang mưa nhiều quá, mình chờ một chốc đi con.

Sau một vài giây im lặng, cô bé lập lại:

– Mình chạy qua mưa đi mẹ.

– “Mình sẽ bị ướt lắm con à”, người mẹ đáp.

– “Mình sẽ không sao đâu mẹ ạ. Sao sáng nay mẹ nói khác cơ mà”, nói xong cô bé chợt ôm tay mẹ.

-Sáng nay mẹ đâu có nói mình sẽ không bị ướt khi chạy qua mưa bao giờ?

– Mẹ không nhớ à? Sáng nay lúc ba mẹ đang nói chuyện về bệnh ung thư của ba, mẹ đã nói “Nếu Chúa gìn giữ chúng mình qua khó khăn này, Chúa sẽ gìn giữ mình qua bất cứ mọi chuyện”.

Bất chợt, mọi tiếng nói và tiếng động đều im bặt. Chỉ còn có tiếng mưa rơi. Không ai lên tiếng với ai một lời. Và cũng không ai bước đến hay bước đi trong giây phút đó. Dường như vũ trụ cũng ngừng quay để chỉ còn những giọt nước mưa kia di chuyển mà thôi.

Người Mẹ chưa biết phải nói gì với con mình, nhưng bà biết đây là giây phút mà bà có thể giúp niềm tin thơ ngây của con bà dược vun xới để ngày sau trở thành một người vững tin.

– Thế thì mình cùng chạy qua mưa con nhé. Nếu Chúa có để mình ướt thì chắc Chúa muốn tắm mình cho mát nhỉ.

Thế là hai mẹ con che giỏ đồ lên đầu mà chạy trong tiếng cười vang, trong mưa, qua những vũng nước trên mặt đường. Cả hai đều bị ướt.

Tiếp theo là những bước chân của những người còn lại, kẻ im lặng đi nhanh trong mưa, người thì vừa chạy vừa la hét cười vang như trẻ con.

Và chính tôi, tôi cũng chạy trong mưa, để đầu trần cho ướt vì cảm thấy rằng mình cần được gội rửa.

“Thiên Chúa thương ai thì mới sửa dạy kẻ ấy và có nhận ai làm con thì Người mới cho roi cho vọt” (Hr 12,6; x. Cn 3,11-12). Thật vậy, lý do Thiên Chúa sửa dạy là vì tình thương và cách thức Ngài sửa dạy là “cho roi cho vọt”. Chỉ khi việc sửa dạy phát xuất từ “tình thương”, thì việc “cho roi cho vọt” mới có thể đem lại hiệu quả, vì bất cứ hình thức “roi vọt” nào không phát xuất từ “tình thương” sẽ chỉ là bạo lực và độc ác mà thôi.

SHARE
Previous articleNgười khách lạ
Next articleTiếc ngôi vua