Chuyện nhỏ của mẹ và con

472

Tôi đã đụng phải một người lạ đi ngang qua mình, rồi tôi nói:

– Ông vui lòng tha lỗi cho tôi Người ấy đáp:

–  Xin bà cũng tha lỗi cho tôi nữa. Tôi đã không ngó chừng bà.

Chiều hôm ấy, khi tôi nấu cơm tối, con trai tôi im lặng đứng bên cạnh tôi. Quay lưng lại tôi đã đụng phải nó gần ngã xuống đất. Tôi giận dữ quát lên:

– Tránh xa ra!

Con tôi đi ra, trái tim nhỏ bé của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận biết mình đã nói khe khắt như thế nào.

Lúc tôi nằm thao thức trên giường, tiếng nói rất nhẹ của Thượng đế đến với tôi và bảo rằng:

– Khi đối xử với kẻ xa lạ, con đã rất lễ độ, nhưng với con cái mà con thương yêu, xem ra con lại lạm dụng.

Con trẻ thường lặng thinh cố không phá mất vẻ tự nhiên, và bạn không bao giờ trông thấy nước mắt tràn ngập đôi “cửa sổ linh hồn của nó. Vào lúc này, tôi đã cảm thấy mình thật bé nhỏ, và bây giờ những hạt lệ của tôi bắt đầu rơi.  Tôi lạng lẽ đi tới và quì xuống bên giường con mình:

–  “Dậy đi con, hỡi con thơ, dậy đi con”,-tôi gọi “Con đã hái những hoa này cho mẹ, phải không?

Nó nở nụ cười:

– Con đã nhìn thấy những những hoa này bên gốc cây ngoài vườn. Con biết mẹ yêu chúng, đặc biệt những bông hoa màu xanh dương.

Tôi nói

– Con à, mẹ rất ân hận về hành động mẹ đã làm  cho con hôm nay, chính ra mẹ không nên la hét con như thế.

Con tôi trả lời: 

– Ồ mẹ à, chuyện ấy không sao. Dù thế nào đi nữa con vẫn yêu mẹ.

Tôi nói :

– Con à, mẹ cũng yêu con nữa, và quả là mẹ thích những hoa này, cách riêng: hoa màu xanh dương.

SHARE
Previous articleCông ơn của mẹ
Next articleTình mẹ con