Chiếc đèn cũ

76

Một đêm nọ trong lúc bị cúp điện, một người đàn ông  tìm được một cây đèn cũ  đốt bằng mỡ từ trên tầng gác để đồ cũ. Tình trạng của đèn thật thảm hại, bóng đèn nứt và đen bẩn. Dù sao, ông cũng đốt đèn và nó tỏa ra một ánh sáng yếu ớt. Đã vậy, bấc đèn bốc khói  tỏa ra một mùi khét khó chịu. Thật là quá mức đối với một người thích mọi vật hoàn hảo như ông. “Cái đèn này thật vô dụng nên vứt nó đi”, ông nói với vợ ông. Nói xong ông tắt đèn dầu, lấy nến ra đốt.

Ba tuần sau, lại cúp điện. Lần này, vợ ông đem lại ánh sáng. Bà lấy ra một cái đèn dầu đẹp, đốt lên. Một ánh sáng mầu hồng tỏa ra làm cả nhà thích thú.

Cái đèn này thật tuyệt” ! ông chồng nói :”Bà mua nó ở đâu”?

Đó là cái đèn mà ông bảo vứt đi đấy”, bà đáp.

Sau khi đến thật gần để xem xét, ông nói:”Chắc tốn khá nhiều tiền để tân trang nó như thế này” ?

Thãt ra chẳng tốn gì mấy”, bà đáp. “Tôi chỉ mua một cái bấc mới và một cái bóng. Nhưng tôi phải bỏ nhiều thời gian và công sức để lau chùi và đánh bóng nó. Tôi đã nhận thấy dưới lớp bụi bẩn là một cái đèn đẹp. Và ông không thấy rằng tôi có lý sao ?

Tôi hoàn toàn đồng ý với bà”, ông đáp.

Vứt bỏ một cái đèn dầu thì dễ hơn bỏ thời gian và công sức để lau chùi và đánh bóng nó. Với con người cũng thế, gán họ vào một loại người nào đó rồi xếp xó họ thì dễ dàng hơn việc đối xử họ như bạn bè và giúp đỡ họ vượt lên sự khốn cùng của họ. Hoán cải một người là một nhiệm vụ tế nhị và khó khăn.