Cha Thánh Vianney

518

* Con muốn tháo lui vì có những sự trái ý, vì gặp những người không thể chịu nổi Con theo Chúa hay theo mấy người ấy? (ĐHV 66)

* Thưa: “Vâng” là dễ, nhưng hãy xem Chúa Giêsu theo tiếng gọi cho đến chết trên thánh giá. Hãy bỏ mình, vá thánh giá mỗi ngày và đóng đinh mình trên thánh giá ấy. (ĐHV 73)

* Lúc con tự mãn về công việc tông đồ của con là lúc nguy hiểm nhất. Ma quỉ tập trung lực lượng để đánh úp con. (ĐHV 79)

* Như trước đây đã nói, cha Vianney đã được chuẩn phần kiến thức cần thiết. Ngài được “vớt”, đề cử nhờ bền chí!

Hôm mới về xứ Ars, một xứ vỏn vẹn chỉ có 300 giáo dân; cha Vianney đã khởi sự xây dựng giáo xứ bằng những chất liệu: cầu nguyện, hy sinh, hãm mình… Dần dần, giáo dân từ nhiều nơi đổ xô đến Ars nghe ngài dạy giáo lý 15 phút trước giờ kinh trưa và nhất là để xưng tội với ngài.

Các bạn đồng nghiệp đều biết trước đây Vianney rất tầm thường, dốt nát, lại thêm bản tính con người, không khỏi ghen tị khi thấy giáo dân đổ xô đến xưng tội với một cha sở hạng bét như vậy, nên họ đã trình với Đức Giám mục địa phận như sau: “Thưa Đức Cha, cha Vianney trước đây học hành kém cỏi mà nay lại cả gan giải tội cho giáo dân thắp nơi. Họ bị những lời đồn thổi, phóng đại, mê tín, quyến rũ, nên ào đến xứ Ars càng ngày càng đông. Có thể có những nố khó mà cha Vianney đã giải sau các nguyên tắc trong luân lý thần học!” Đức Giám mục cũng không khỏi lo lắng. Ngài gọi cha Vianney đến và giao cho ngài một số nố rất khó giải để ngài về giải trên giấy tờ đàng hoàng rồi đem nộp cho Toà Giám mục. Chỉ vài ngày sau, cha Vianney đã đem lên nạp toà Giám mục tất cả những lời giải đáp. Các vị chuyên môn luân lý thần học xem qua đều phải khen là rất đúng và khôn ngoan. Ai nấy đều ngạc nhiên lẫn mến phục.

Nhưng chưa hết, càng ngày giáo dân đến xưng tội với cha Vianney càng đông, khiến cha phải giải tội từ nửa đêm. Và một lần nữa, các bạn đồng nghiệp lại làm một tờ đơn kiện cha Vianney gởi thẳng lên Toà Giám mục. Trong đơn đại ý nói: “Cha Vianney đảm đương xứ mình cha chưa xong mà cả gan quyến rũ giáo dân các xứ khác đến xưng tội với mình càng ngày càng nhiều. Kiến thức của ngài thì ai cũng rõ là rất giới hạn nên thật là nguy hiểm” có nhiều nố phức tạp có thể bị ngài giải sai. Hơn nữa, tình thế ấy lại còn làm mất trật tự trong các giáo xứ khác vì giáo dân không xưng tội ở xứ nhà mà lại ùn ùn kéo nhau qua xưng tội ở xứ Ars. Kính xin Đức Cha ra lệnh cấm cha Gioan Maria Vianney giải tội cho giáo dân các nơi…”

Một linh mục được giao trọng trách đem tờ đơn ấy lên Toà Giám mục. Nhưng vị này cũng có lòng bác ái muốn giúp đỡ anh em, nên khi ngang qua xứ Ars đã tạt vào thăn cha sở đôi phút. Trong câu chuyện hàn huyên, cha ấy vào đề: “Tôi muốn tâm sự thành thực với cha: anh em rất bất bình về việc cha giải tội từ nửa đêm cho giáo dân các xứ đến đây. Cha làm như thế là hạ uy tín của anh em, lại làm mất trật tự trong các giáo xứ nữa. Đàng khác, cha làm gì cho mệt, cứ lo cho xứ mình là đã đủ. Tôi nói thật vớt Cha, mất lòng trước được lòng sau: Cha cũng tự biết sự học hành của mình có giới hạn. Vì thế, anh em đã làm một tờ đơn trình bày công việc ấy lên Đức Giám mục và xin ngài cấm cha giải tội cho giáo dân các giáo xứ khác. Tôi vì tình huynh đệ, nên trước khi lên gặp Đức Giám mục, cũng muốn cho cha biết, không giấu giếm chi. Tiện đây, tôi cho cha xem bức thư để cha hiểu qua và thu xếp sao cho êm đẹp”. Nói đoạn, cha ấy trao tờ đơn cho cha Vianney xem. trong lòng rất đỗi ái ngại vì sợ cha Vianney sẽ nổi tự ái, giận dữ trách móc anh em mình… Nhưng lạ thay, cha Vianney vẫn bình thản đọc thư! Và điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là ngài thong thả lấy bút chấm mực. Ngài viết gì thế? Vị Linh mục kia hồi hộp theo dõi và thấy cha Vianney hí hoáy viết ở cuối bức thư: “Việc anh em nói trên đây rất đúng với sự thật. Con cũng xin ký tên vào đơn đồng tình cùng anh em”. Rồi ngài xếp thư trao lại và cám ơn cha kia cách niềm nở.

Dầu sao cũng phải chu toàn sứ mạng với bất cứ giá nào, cha kia mang bức thư lên Toà Giám mục. Đọc xong, thấy bên dưới các chữ ký của các cha lại có cả chữ ký của Gioan Maria Vianney, Đức Cha lấy làm lạ mới hỏi cha cầm thư Cha kia trình bày đâu đuôi tự sự. Đức Giám mục kết luận: “Các cha xem, cha Vianney luôn phản ứng cách rất khiêm tốn. Có ai lại đồng ý tự kiện mình bao giờ! Ngài thực là người đạo đức. Thôi ta cứ để xem. Nếu là việc Chúa thì sẽ vững bền, ngược lại, nếu là việc của ý riêng ngài thì thế nào cũng sụp đổ!…” Cha kia về thuật lại mọi sự cho anh em hay, ai cũng ngạc nhiên thầm nghĩ: Đáng lẽ cha Vianney phải giận dữ căm thù mình mới phải. Ai ngờ ngài lại ký tên vào đơn kiện ngài! Thôi ta cứ chờ xem theo như quyết định của Đức Cha”.

SHARE
Previous articleMơ ước
Next articleÂn oán