Cái tôi chủ nghĩa

401

Có một lần, cư dân của thành phố bi thảm trong hoả ngục, được một cơ hội lên tham quan thiên đàng, họ ngồi đầy cả một chiếc xe buýt, đi đến cổng thiên đàng.

Cư dân thiên đàng rất là thuần nhiên chân thật, sáng sủa phấn khởi, lại còn phát quang phát nhiệt, cho nên làm cho khách tham quan từ địa ngục tới càng thêm hiện rõ bóng dáng mềm yếu không thực của mình. Trong số khách từ địa ngục tới có một tên quỷ, nó có màu trắng nhợt rất đặc biệt, nó gặp một cư dân thiên đàng là người quen biết cũ từ trước lúc còn ở trên thế gian, quỷ trắng nhợt là ông chủ của cư dân thiên đàng ấy, vả lại người đó bây giờ đang hưởng phúc thiên đàng mà trước đây đã có lần giết người, ngồi tù.

Do đó tên quỷ trắng nhợt nầy lấy làm kinh ngạc, và cũng rất không phục, nó bắt đầu tỏ ra bất mãn: “Anh coi, suốt đời tôi đi thì chính, ngồi thì trực. Mặc dù tôi không dám nói mình là một người có tín ngưỡng, cũng không dám nói tôi không có phạm tội, nhưng trong suốt cuộc đời của tôi, vẫn làm việc tốt hết sức có thể được, ăn ở với người khác khá tốt. Tôi xác thực là tôi rất ít phạm sai lầm, hơn nữa từ trước đến nay tôi không yêu cầu công việc chưa được phân công, không nghĩ sẽ làm những việc không được sắp xếp. Nếu tôi uống một ly nước lạnh, tôi cũng trả tiền; nếu tôi lãnh một tháng lương, tôi cũng phải làm tốt công việc rồi mới nhận. Từ trước đến nay tôi không làm bất cứ yêu cầu nào, thậm chí cũng không cầu xin lòng từ bi của một cá nhân nào”.

Cư dân thiên đàng nói: “Vậy thì, hôm nay anh bắt đầu cầu xin đi, cầu xin lòng từ bi ấy mà! ” Lewis

Suy tư:

Thế giới hôm nay mọi cái hình như có thể nắm trong tay, nhìn được trước mắt, vì những phát minh vĩ đại, và mọi phát minh ấy đều có mục đích là phục vụ con người.

Cá nhân chủ nghĩa phá hoại tinh thần phục vụ và yêu thương của cộng đoàn, bởi vì chính “cá nhân chủ nghĩa” đã làm cho phẩm thần Lucifer trở thành ma quỷ và muôn đời thù nghịch với Thiên Chúa; bởi vì “cá nhân chủ nghĩa” mà ông bà nguyên tổ chúng ta phạm tội, và con cháu mang lấy hậu quả nầy. Cộng đoàn là nơi để nhân cách cá nhân phát triển hoàn hảo và được bồi dưỡng chính đáng, nhưng cộng đoàn cũng là nơi cá nhân chủ nghĩa cần phải triệt để vắng mặt, vắng mặt vô thời hạn, bởi vì cá nhân chủ nghĩa là sản phẩm của kiêu ngạo, của tự ái và là đập chắn nguồn ân sủng của Thiên Chúa xuống trên chúng ta. Do đó, mỗi thành viên trong cộng đoàn cần phải thấm nhuần tinh thần và đời sống tu đức của cộng đoàn, nơi đây, cá nhân chủ nghĩa không có chổ đứng, mà chỉ có: “Vì anh em mà hiến tế chính mình” (1 Cor 11,24).

Cá nhân chủ nghĩa thường đi đôi với cá nhân anh hùng, người có cá nhân chủ nghĩa thường bị kích động bởi đám đông quần chúng, và vì thế mà phát sinh ra anh hùng cá nhân, ưa làm những gì mình cho là đúng mà không cần sự dạy bảo, góp ý của bề trên, của người khôn ngoan và thiện chí. Tại hại do cá nhân chủ nghĩa mang lại chính là ở đó, bất chấp quy định của dòng tu, bất chấp nề nếp gia phong của cộng đoàn…để rồi do cá nhân chủ nghĩa thúc đẩy và anh hùng cá nhân kích động, họ đã “vượt rào” trong nỗi cô đơn và ân hận.