Bổn phận của bệnh nhân

431

* Có người không vác thánh giá của mình hay của người khác mà tưởng tượng thánh giá mình quá nặng. Có người vác thánh giá cả làng mà không vác thánh giá của mình. Có người vác thánh giá cả làng và gán thánh giá của mình bắt kẻ khác vác. (ĐHV 18)

* Giáo dân nghĩ: thánh là sốt sắng kinh nguyện, giảng giải, xa lánh thế gian. Họ hoá ra giáo sĩ, tu sĩ thời xưa. Tu sĩ nghĩ thánh là dấn thân giúp việc xã hội, hoạt động chính trị, tranh đua với giáo dân mà nhập thế. Loạn xà ngầu! (ĐHV 22)

* Thợ nên thánh ở công xưởng, lính nên thánh ở bộ đội, bệnh nhân nên thánh ở bệnh viện, học sinh nên thánh ở học đường, nông phu nên thánh ở ruộng rẫy, Linh mục nên thánh trong mục vụ, công chức nên thánh ở công sở. Mỗi bước tiến là một bước hy sinh trong bổn phận. (ĐHV 24)

Nhà dòng của thánh Cottolengo ở thành Tôrinô (bắc Ý) dược gọi là “Ngôi nhà bé tí của Chúa Quan Phòng”.

Trong nhà đó, nuôi đủ các thứ bệnh nhân và người tàn phế, mỗi người chu toàn phận sự theo sức của mình.

Những người liệt cứ 15 phút lại được nghe máy vi âm nhắc: “Chúng ta hãy nhớ mình đang ở trước mặt Chúa, và họ dâng bổn phận chịu đau khổ lên Chúa.

Những người tàn phế khác thì chia nhau phục vụ cho trên 3000 cư dân chung sống trong ngôi nhà. Họ phân thành từng ban: ban nấu bếp, ban giặt rửa, ban vệ sinh, ban làm bánh mì… Ban cuối cùng này hầu như gồm toàn những người câm và điếc, kể cả anh trưởng ban.

Chúng ta thử tưởng tượng: Nếu mỗi người ăn hai quả trứng thì phải có trên 6,000 quả trứng, nếu mỗi người ăn hai ổ bánh mì thì phải có trên 6,000 ổ bánh mì! Mà mỗi ngày đều phải cung cấp một số lượng như thế! Và tất cả đều do bàn tay của các bệnh nhân, phế nhân.

Tất cả mọi người trong nhà ấy què quặt, câm điếc cũng như tê liệt đều có bổn phận và đều thánh hoá mình trong bổn phận.

SHARE
Previous articleGieo gió gặt bão
Next articleQuán ăn cầu nguyện