Bỏ đạo

468

Ngày 7.11.1793 chính phủ cách mạng Pháp đã long trọng tuyên bố công khai bỏ Thiên Chúa. Người ta cấm ngặt khắp nước không được tin, không được cầu nguyện và kính thờ Thiên Chúa. Ai trái lệnh sẽ phải chết.

Hậu quả con người quay ra tôn thờ sắc dục, máy chém mọc lên khắp nơi. Paris, Nantes và Lyon hơn một triệu người rơi đầu.

Một hôm, chính phủ cho mời tất cả mọi người ở Paris đến một công viên rộng rãi rồi tuyên bố những ai còn tin có Thiên Chúa thì giơ tay lên. Vì sợ trả thù dã man, một thành phố đông dân  như thế mà chỉ có một bà lão giơ cái tay khô và run run nói: tôi Pour Dieu, tôi tin Thiên Chúa, còn những người khác đứng im lặng không dám ho he nghĩa là Contre dieu, không tin có Thiên Chúa.

Không có Thiên Chúa, chẳng có thưởng phạt, người ta thi hành chính sách mạnh được yếu thua, đa nhân hiếp quả, cá lớn uốt cá bé, sống theo dục vọng xô đẩy và hành động theo thú tính.

Trước các tội lỗi càng ngày càng tăng, và không còn phương pháp nào chặn đứng, một hôm bỗng nhiên thấy truyền đơn dán ở khắp nơi, có chữ ký của nhà cách mạng khét tiếng, Robespierre, viết rằng: Le people francois croit en Dieu: dân Pháp tin có Thiên Chúa. Những nhà cách mạng không ưa gì Thiên Chúa, song nếu bỏ  Thiên Chúa đi thì không còn mãnh lực nào ngăn cản các đợt sóng vô luân, chỉ vì thế mà Robespierre và các đồng chí gọi đến tôn giáo.

Đúng như Napoleon nói: Nếu không có tôn giáo, người ta bóp cổ nhau để tranh quả táo ngon và cô gái đẹp; không có tôn giáo mà chỉ có bức tường giây kẽm gai, súng đạn, người ta chỉ ngăn cản được một số tội công khai; còn những tội kín đáo, xa vắng thì lấy gì ngăn cản nổi.

Thánh Phaolô bày tỏ quan điểm của Thiên Chúa về tội như thế này: “Từ trời, Thiên Chúa mạc khải cơn thịnh nộ của Người chống lại mọi thứ vô luân và bất chính của những người lấy bất chính mà giam hãm chân lý . Tuy biết Thiên Chúa, họ đã không tôn vinh hay cảm tạ Người . Thay vì Thiên Chúa vinh quang bất tử, họ đã thờ hình tượng người phàm là loài phải chết, hay hình tượng các loài chim chóc, thú vật, rắn rết” (Rm 1,18-23)

Theo đoạn văn trên, tội cơ bản chính là sự vô đạo. Nó làm cho Thiên Chúa phải nổi cơn thịnh nộ. Vô đạo hệ tại ở chỗ nào? Thì Phaolô cho biết ngay: ở chỗ người ta không tôn vinh và tạ ơn Thiên Chúa. Nói khác đi, ở chỗ không công nhận Ngài là Thiên Chúa, không dành cho Ngài một sự kính trọng phải có đối với một Thiên Chúa. Hoặc theo một nghĩa khác: chẳng cần biết đến Thiên Chúa. Biết Ngài có đấy, nhưng sống và hành động như không có Ngài.

Trong Cựu Ước, chúng ta thấy Mosê đã nói với dân chúng: “Anh em phải biết rằng Ðức Chúa, Thiên Chúa của anh em, thật là Thiên Chúa” (Ðnl 7,9). Tác giả Thánh Vịnh cũng lặp lại lời trên: “Hãy nhìn nhận Chúa là Thượng Ðế, chính Người dựng nên ta, ta là dân Người” (Tv 99/100,3). Vậy xét từ nguyên uỷ, tội là không muốn nhìn nhận Chúa là Thiên Chúa. Tội là cố xoá bỏ sự khác biệt vô biên giữa con người và Thiên Chúa, và do kiêu căng mà làm như vậy. Như thế, tội tấn công vào chính cội rễ mọi sự, bóp nghẹt chân lý và, nói như Phaolô, lấy bất chính giam hãm chân lý. Tội là một cái gì u ám và kinh khủng hơn điều người ta có thể nói hay mường tượng về nó.

Hình thức cụ thể của sự khước từ Thiên Chúa là thờ ngẫu tượng. Người ta tôn thờ tạo vật thay vì tôn thờ Thiên Chúa. Con người tự tạo cho mình một Thiên Chúa, như Israel xưa đã đúc bò vàng để thờ thay cho Thiên Chúa, Ðấng mà họ cảm thấy xa cách, không giúp họ thực sự và hữu hiệu. Họ để cho Thiên Chúa giả quyết định về Thiên Chúa thật. Vai trò bây giờ đảo lộn: Lẽ ra Thiên Chúa là thợ gốm, con người là chiếc bình, thì giờ đây con người trở thành thợ gốm, Thiên Chúa thành chiếc bình do con người nhào nặn theo sở thích của mình (Rm 9,20tt).

* Con người khước từ Thiên Chúa thì đời sống luân lý sẽ ra sao? Nói chung là phong hoá suy đồi, một sự mất mát đưa nhân loại tới chỗ huỷ diệt mà họ không nhận thấy. Phaolô kể ra những thói hư tật xấu của xã hội ngoại giáo đương thời như sau: đồng tính kuyến ái, bất công, độc ác, ham hố, ghen tương, lừa đảo, nói xấu, khoe khoang, kiêu căng, nổi loạn chống lại cha mẹ . Toàn những tội nghe mà phát ớn. Bản liệt kê này cũng đã được các nhà luân lý ngoại giáo đề cập, nhưng bức tranh toàn bộ chính là bức tranh về sự vô đạo theo Kinh Thánh.

Có một điều mà thoạt nghe chúng ta có thể ngạc nhiên: Phaolô coi hiện tượng suy đồi trên đây là hệ quả của cơn thịnh nộ của Thiên Chúa. Thánh Tông Ðồ nhấn mạnh như vậy đến ba lần: “Thiên Chúa đã để mặc họ buông theo dục vọng mà làm những điều ô uế . để mặc họ buông theo dục tình đồi bại . để mặc họ theo trí óc lệch lạc mà làm những điều bất xứng.” (Rm 1,24.26.28). Thiên Chúa mà lại nhẫn tâm như vậy sao? để mặc như vậy sao? Chắc chắn Ngài không muốn điều đó, nhưng Ngài cho phép xẩy ra như thế, để con người hiểu rằng từ chối Thiên Chúa tất sẽ đưa đến hậu quả đó. Có thể nói Thiên Chúa bị “bắt buộc” để mặc con người cho chính họ, không bảo lãnh cho sự bất chính của họ, và để họ từ bỏ con đường xấu xa mà trở về.

SHARE
Previous articleMù lòa
Next articleCon thuyền